Nối Lại Tình Xưa

Maylan, 2007
[Summary
Nối Lại Tình Xưa
Mây Lan
(Kịch ngắn vui biên soạn cho diễn trên ra-dô)
Thành phần diễn viên
Hoàng: Chủ nhà
Ngọc: Vợ chủ nhà
Thanh Bạn chủ nhà
Hiền Vợ Thanh
Triều Bạn chủ nhà


Khung cảnh phòng khách gia đình, vợ chồng Hoàng & Ngọc đang sửa soạn đón bạn là Thanh và Triều đến chơi hát Karaoke cuối tuần, trên bàn có vài món ăn nhẹ. Hoàng ngồi ở sofa đang coi tin tức. Ngọc mang một món ăn từ bếp ra đặt xuống bàn, rồi liếc lên màn ảnh TV
Ngọc: Chà, miền đông tuyết lạnh quá anh nhỉ. Xem kìa, tin tức chiếu tuyết đổ thế, chịu gì nổi.
Hoàng: Ừ, gần cả nửa triệu người mất điện ở New York, phi trường nào bên ấy cũng phải delay.
Ngọc: Tuyết dày thế lái xe khổ phải biết. Nhớ lúc chúng mình mới qua ở Oklahoma anh nhỉ, Nghĩ đến màn cào tuyết buổi sáng thấy mà… rét. Vậy cho nên anh phải cám ơn em, mình dọn về Cali là phải quá chứ lị…
Hoàng: Chà chà, anh nhớ vừa sang tới nơi thấy tuyết em đã hét toáng lên là thích quá trời mà…
Ngọc: Ứ ừ… đó là tại mới thấy tuyết lần đầu chứ bộ
Hoàng: Lại còn bảo sang được đây rồi lạnh mấy em cũng chịu được vì đã có anh… Thế mà đi Cali một chuyến về là nhất định bắt cả nhà dọn đi như chạy giặc…
Ngọc: Vậy mới nói là anh phải cám ơn em mà lại, Cali đông người Việt, dẫu sao cũng ấm áp tình đồng hương
Hoàng: Anh cũng đồng ý với em, thế nhưng bây giờ cũng có lắm kẻ bỏ Cali,
Ngọc: Đông người thì nhà cửa sinh hoạt lên giá, nhiều người không sống nổi Cali thì phải dọn đi nơi khác dễ sống hơn thôi
Hoàng: Anh không nói chuyện đó, chuyện khác kia
Ngọc: Chuyện khác? Là chuyện gì?
Hoàng: Nhiều người Việt mới ngày nào chạy trốn chế độ CS sang đây bây giờ lại quay về VN làm lắm chuyện tào lao…
Ngọc: Chỉ là một thiểu số nhỏ thôi anh,
Hoàng: Ừ, khổ là trong cái thiểu số nhỏ đó lại có ông bạn nhà mình, ông ấy mới ở VN về, nhưng lần này thấy te tua lắm
Ngọc: Anh nói anh Thanh ấy hả?
Hoàng: Chứ còn ai nữa!
Ngọc: Anh ấy sắp tới rồi, anh coi lựa lời với anh ấy. Dẫu sao cũng là bạn, thấy sai thì mình góp ý thôi chứ chuyện ai người ầy lo, đèn nhà ai nầy rạng. Em thấy tội Chị Yến quá. Xưa ấy hả, bà ấy dữ như bà chằng, từ ngày anh Thanh về VN đến nay chị ấy khổ sở như người mất hồn,chị ấy gọi cho em câu trước câu sau là nước mắt ròng ròng. Còn anh Triệu bảo mấy giờ đến hả anh?
Hoàng: Chắc trễ một chút, con Hồng thằng Việt đâu hôm nay không thấy ở nhà nhỉ?
Ngọc: Hồng đi thư viện học, còn thằng Việt xin đi chơi với bạn. Mà anh Thanh với cái cô bên VN tới đâu rồi?
Hoàng: Tới thì ông Thanh nhà ta không dám tới, có mà bỏ của chạy lấy người, chạy trối chết ấy chứ. Mà lui thì cái cô ở bển cũng không chịu lui, rối một nùi như mớ bòng bong, mà đàn bà con gái VN giờ sao quá quắt lắm cơ
Ngọc: À à đụng chạm nhen, cũng có người này người kia chứ, em nghĩ chỉ là thiểu số nhỏ, tại anh ấy xui… À anh ấy đến kìa, thôi tắt TV đổi qua hát Karaoke cho vui đi anh. Dạ chào anh Thanh, khỏe không anh?
Thanh: Hổng khỏe nổi chị ơi! Chào ông bà, Mấy nhỏ đâu?
Hoàng: Đi học đi chơi. Anh về được mấy bữa rồi?
Ngọc: Mời anh dùng tí bia cho vui.
Thanh: Cám ơn chị, được hơn tuần rồi mà bả làm tui rầu muốn chết. Tui năn nỉ hết nước rồi chị ơi. Thật thì tui biết lỗi lầm của mình quá lớn bả khó tha thứ, nhưng mà tui cũng đã nói thiệt mọi chuyện, có dấu diếm gì đâu!
Ngọc: Mà mọi chuyện đầu đuôi ra sao, anh nói tụi tui nghe thử
Thanh: Đầu tiên cũng do bả, bả bận làm ăn hổng về, biểu tui về bển lo chuyện giúp giùm gia đình bạn bả, bị bạn bả có đứa con gái nghe lời dụ dỗ mấy trung tâm mai mối tính đi lấy chồng Hàn Quốc Đài Loan gì đó. Tui chỉ cầm mớ tiền về giúp má con cổ, rồi đưa thằng cháu họ ở quê Vĩnh Long lên đặng tính cho tụi nó quen biết nhau, sau đó tụi nó có thành hay không là chuyện tụi nó, tui hết nhiệm vụ, đi về. Đâu ngờ …
Ngọc: Ngờ cái gì?
Thanh: Má cổ chê hổng chịu thằng nhỏ
Ngọc: Ủa, cổ lấy chồng chớ bộ má cổ lấy sao?
Thanh: Chị phải gặp mới biết, người ở thành phố còn đỡ đỡ, chớ ở quê người ta còn khổ lắm chị ơi, tui về quê một chuyến mà giật mình, không tưởng tượng nổi sao còn nhiều người khổ quá mạng. Má con cổ khổ lắm chị ơi,
Ngọc: Chắc mọi chuyện cũng tại vì cái tội thương người của anh chứ gì?
Thanh: Thôi mà chị, tui đang rầu muốn chết, bị má cô muốn con thoát cảnh khổ nên tìm cách gả con cho chồng ngoại, miễn đi đâu cũng được cho thoát khỏi cái đất VN. Cổ thì con gái nhà quê thiếu học, má biểu sao nghe vậy. Sau khi má cổ hổng chịu thằng cháu họ tui, tui có gọi về cho bả biết mọi chuyện, nhè đâu bả giũa tui một trận te tua…
Ngọc: Giũa chuyện gì?
Thanh: Bả nói bạn bả gọi sang khóc lóc, nói tui đã lăng nhăng với bạn bả còn lèng èng với con gái người ta, rồi thì bả cúp điện thoại từ đó tới nay hổng còn cho tui cơ hội … Tình thiệt, hôm về quê gặp má con cổ, đường xa, trời tối, gặp lại vài người quen hàng xóm rủ nhậu, thấy khuya bạn bả biểu ở lại, tui còn biết trời đất gì nữa. Trời ơi hai bà làm ầm ầm trên điện thoại, ở xa chứ ở gần chắc tan tành nhà cửa, một bà nhất định tuyệt tình, đòi ly dị liền lập tức, cấm tui trở về nhà, một bà khóc lóc than thở níu kéo, hù dọa, bả nói bả chỉ cần tờ giấy li dị của vợ chồng tui, cổ kêu tui bảo lãnh cho đứa con gái cổ đi, con cổ sang được tới đó rồi sẽ chia tay, sau đó cổ sẽ năn nỉ nói thiệt với vợ tui xin tha thứ để tụi tui tái hợp. Má cổ năn nỉ nhỏ nhẹ khóc lóc, tui nghĩ quá tội cho hoàn cảnh nghèo khổ của mẹ con cổ, rồi nghĩ đến bà vợ ở nhà, dư giả sung sướng, hổng thiếu thứ gì, mà lúc nào cũng hung dữ ăn hiếp chồng, tiếng trước tiếng sau la mắng con cái, chì chiết với người làm, tui cũng chán ngán lâu nay lắm chị, bởi khi hai bà đổ bể tùm lum, tui rầu quá ở lại cả tháng hổng muốn về nữa.
Hoàng: Anh làm vậy là sai rồi, đáng lẽ anh nên trở về xin lỗi chị nhà liền
Thanh: Tui biết tính bà xã tui anh ơi, bả đập tan nát mọi thứ chứ hổng muốn nghe gì đâu
Ngọc: Sau đó rồi sao? Còn đứa con gái?
Thanh: Tội lắm chị, đứa con gái hiền khô hà. Nói thiệt tui hổng có làm gì bậy hay đụng chạm gì tới cổ. Mọi chuyện là do bà má. Tui chỉ có lỗi bị thời gian gây gỗ với vợ, chán ngán tui buông xuôi có ở lại với bạn bả một thời gian, nhưng chuyện li dị để làm bảo lãnh đứa con gái cổ thì tui có nói thiệt tui hổng thể, mà chuyện tính ở lại VN luôn cũng không được, anh biết mình sống quen ở đây rồi, về VN chỉ là tạm về thăm nhà, sống làm sao nổi, ngày về tui phải lén lên máy bay, về đây giờ ở nhờ nhà đứa con gái lớn… bả có cho về nhà đâu
Ngọc: Anh về tới đây rồi má con cổ ở VN…
Thanh: Thì bà má gọi qua vợ tui làm ầm ĩ một chuyến nữa, hai bà bạn thân mấy chục năm giờ không nhìn mặt nhau, tui rầu muốn chết, lỗi tại tôi, lỗi tại tôi mọi sự
Hoàng: Tôi nghĩ chuyện đâu còn có đó miễn là anh biết lỗi. Rán năn nỉ bả, nhờ mấy đứa con nói giùm, còn người ở VN anh phải cắt đứt,
Thanh: Về đến đây là tôi đã quyết định dứt khoát rồi đó chứ, tui có kể hết chuyện cho mấy đứa nhỏ, mà bây giờ bà cứ gọi qua mấy đứa con mắng chửi tui tùm lum, làm tụi nhỏ khổ tâm
Ngọc: Chị Yến cũng không nên làm thế, không biết sao chứ chị ấy lúc nào gọi tôi cũng khóc lóc khổ tâm lắm đó, tính chị ấy hơi nóng nảy do công việc căng thẳng, chứ chị còn yêu chồng con lắm và không muốn gia đình đổ vỡ. Tôi có nghe chị than vãn về người bạn ở VN nhưng chị ấy cũng thương hại hoàn cảnh nghèo khổ của bạn mình, trước đây chị ấy vẫn thường gửi tiền về giúp đỡ
Thanh: Đúng rồi chị, bà xã tui thương cô bạn ở VN lắm, vậy mới muốn giúp đỡ hai mẹ con cô bạn này
Ngọc: Chỉ trật là thay vì mình giúp lại kêu chồng giúp…
Thanh: Thôi mà chị,
Hoàng: Bây giờ đến phiên tui giúp
Ngọc: Hả? Anh muốn đi VN giúp hả? Có thiệt hông dzậy?
Hoàng: Giúp đây là giúp Anh Thanh với Chị Yến ở đây nè,
(Tiếng chuông cửa, tiếng điện thoại reo)
Ngọc: Anh ra mở cửa, hình như anh Triệu đến, em vào nghe xem ai gọi điện thoại
(Tiếng chào hỏi của mấy người đàn ông, tiếng Ngọc nói điện thoại với Yến)
Ngọc: Em nghĩ chuyện không đến nỗi nào, tụi em có gặp anh Thanh thấy anh nhắc đến vợ con mà khổ tâm lắm, chị nên tha thứ để gia đình vui vẻ, mấy đứa con khỏi buồn.
Yến: Em không biết chứ chị còn khổ tâm hơn, vợ chồng bao nhiêu năm, con cái đùm đề, gia đình tan nát chị đâu có muốn, Chị thương anh ấy hiền lành làm ăn chăm chỉ thương vợ thương con, nhiều lúc chị thấy mình hơi quá đáng, nhưng mà nghĩ … giận thì chị còn giận lắm
Ngọc: Thôi chị cứ nghĩ đến vì hoàn cảnh khổ của bạn mình bên VN mới xảy ra cớ sự, cái nghèo làm con người ra như thế chứ bạn chị cũng biết chị tốt với họ biết bao nhiêu, chị đã giúp đỡ tận tình. Còn anh Thanh chị phải để anh ấy về nhà, vợ chồng tìm cách nói chuyện với nhau, chị đừng có lấn áp anh ấy quá
Yến: Chị…chị… thú thịêt với em, chị có nói xa gần bảo đứa con gái nói Bố nó về mà nó nói hôm rày Bố không về nhà
Ngọc: Đó đó, coi chừng có bà khác cuỗm đi mất nữa rồi đấy, hiền lành chăm chỉ như ảnh…
Yến: Em em nghĩ giờ ảnh ở đâu?
Ngọc: Em làm sao biết bằng chị, thôi hay chị tới đây chơi rồi mình tính, chị tới liền nhen
Yến: Chị rầu quá đi, thôi để chị gọi vòng vòng coi anh đang ở đâu,
Ngọc: Thì chị cứ tới nhà em, rồi em phụ chị kiếm ảnh cho, có tới hông? Hổng tới em mà gặp ảnh em cũng hổng nói cho chị đâu
Yến: Em làm gì áp lực bà chị đang đau khổ vậy, thôi để chị tới liền
Ngọc: Nhớ nhanh lên nhen, thôi bye chị
Yến: Bye em,
(Ngọc trở lại phòng khách)
Thanh: Thì anh cứ đi một chuyến là biết liền
Ngọc: Hả? Ai đi? Đi đâu vậy?
Hoàng: Anh Triệu tính đi VN
Ngọc: Trời đất!
Hoàng: Cái gì em cũng kêu trời đất, anh Triệu tính về VN tìm cơ hội làm ăn thử
Ngọc: Anh Triệu nghiêm chỉnh nghe lời khuyên của tôi nè: đừng! chưa phải lúc!
Triệu: Chị nói nghe thử
Ngọc: Bao nhiêu người về VN đầu tư bỏ tiền làm ăn giờ ôm đầu máu bỏ của chạy lấy người anh không đọc báo sao. Một đất nước không có luật pháp phân minh, trung ương nói một đường, địa phương làm một nẻo, tham nhũng tràn lan, làm ăn chụp giựt, tụi nó đưa một số hình ảnh mở mang màu mè ra ngọai quốc lòe thiên hạ đất nước mở cửa, cơ hội như vàng, thưa anh, anh về tận VN rồi thấy, tôi đã đi từ nam chí bắc, tôi đã quan sát mọi thứ, chỉ có tầng lớp đảng là giàu, tuyệt đại đa số dân chúng còn khổ tới đâu ấy. Anh nghe tôi đi, chúng nó chỉ ngon ngọt dỗ dành cho mình bỏ tiền thật nhiều vào để đầu tư làm ăn, túi tiền mình đổ vào hết rồi nó bắt đầu kiếm chuyện để giựt, luật pháp có đâu mà cãi, luật là luật của nó, mà luật nó như luật rừng, nó luồn nó lách luật theo kiểu của nó, dân ở ngoài về chỉ có chết thôi. Công nhận bọn CSVN bây giờ nhiều chiêu ghê gớm, trước nó chiêu dụ bà con gửi tiền cho thân nhân, rồi chiêu dụ du lịch về thăm nhà, bây giờ lại chiêu dụ đầu tư, ra nghị quyết này nghị quyết nọ nhắm vào bà con Việt kiều hải ngoại, làm như thương khúc ruột ngàn dặm này lắm lắm vậy
Thanh: Chị nói đúng, chỉ là chính sách để moi tiền người hải ngoại
Ngọc: Là tôi nói thế thôi, chứ tùy anh à! Tôi nghĩ đất nước mình phải thay đổi nhiều hơn nữa mới có thể sánh với các nước, phải giảm bớt khoảng cách giàu nghèo trong xã hội, phải chia quyền hành và quyền lợi cho nhiều phe nhóm khác nhau thay vì tập trung quyền hành quyền lực chỉ vào một thiểu số phe nhóm đảng cộng sản và lúc nào VN có được một nền luật pháp phân minh với tiêu chuẩn quốc tế để bảo vệ người dân, thì lúc ấy tự động mọi người cả trong và ngoài nước đều sẵn sàng đóng góp xây dựng
(Tiếng chuông cửa, Ngọc mau lẹ ra mở)
Hoàng: Ủa ai đến giờ này vậy kìa, à chị…
Ngọc: Chị Yến vào đây, vào đây. Trời mới mấy bữa không gặp sao trông chị ốm dữ vậy,
Yến: Ơ… Anh
Thanh: Em
Yến: (khóc) Anh đi đâu mầy hôm nay, con Vi bảo …
Triệu: Thôi, mấy hổm rày ảnh đi đâu thì đi, chứ từ bây giờ chỉ có một đường về nhà one way thôi phải không anh Thanh. Chị Yến à, tụi tui chỉ là chổ bạn bè, tôi nghĩ hai người nên bỏ qua, cho gia đình vui vẻ trở lại, mà tụi tui cũng vui lây…
Thanh: Em tha lỗi cho anh chứ?
Yến: Dạ… thì
Ngọc: Thì là mà có lẽ và bởi vậy đương nhiên… nó là như thế. Thôi nâng ly chúc mừng nhé, chúc mừng hai người bạn của chúng ta nối lại tình xưa
Triệu Anh Thanh đi VN về một chuyến mà thấy tình yêu hai người lại nồng nàn thêm, cho nên tui nghĩ quyết định đi VN sắp tới của tui là phải lắm
Yến: Hả? Lại đến phiên anh tính đi VN hả? Tôi phải nó bà xã anh cản anh mới được.
Triệu: Sao vậy?
Hoàng: Là vì tình anh Thanh và chị Yến tụi tui có thể nối lại bằng dây thừng và dây cáp, còn anh, chằc nối bằng … dây thun, lỡ đứt nữa, tụi tui hết cách
(mọi người cười lớn)
Ngọc: Mọi người yên lặng nghe Ngọc tuyên bố nè: hôm nay mình cùng chúc mừng anh Thanh Chị Yến đã tái hợp, gia đình đoàn tụ vui vẻ trở lại, để đánh dấu cuộc tái hồi quan trọng này, tụi này đề nghị hai vị bày tỏ tình cảm qua một cử chỉ đáng nhớ
Yến: Trời ơi, Ngọc, bọn mình già cả rồi, đâu phải tân lang tân giai nhân đâu mà…
Ngọc: Ha ha, tôi đâu có yêu cầu hai vị hôn nhau trước mặt tụi tui như mấy đứa nhỏ làm đám cưới đâu mà vội … mừng. Bây giờ sẵn có dàn Karaoke, tụi tui chỉ yêu cầu hai vị song ca bài Nối Lại Tình Xưa thôi, đồng ý không mọi người
Triệu Hoàng: Đồng ý, đồng ý quá đi chứ lị!
Thanh: Sao em?
Yến: Thì … ca, anh vô trước hay em vô trước
Ngọc: Ai vô trước cũng được mà, tụi tui nhắm mắt vỗ tay thôi, hổng nhìn đâu
Triệu: Vô trước vô sau chi cho rắc rối, trật nhịp. Thế này nè, tui đếm, một! hai! Ba! hai ta cùng vô nhe!
Thanh, Yến: (Hát)
Hoàng, Ngọc, Triệu: Hoan hô, hoan hô, tình ta muôn năm!