m-cafe 12-19-09

m-cafe 12-19-09, 2009
[Summary] [Phần 1] [Phần 2] [Phần 3] [Phần 4] [Phần 5] [Phần 6
Những con đà điểu - Lâm Văn Sang
(VTimes, số 186, ngày 18 tháng Mười Hai, 2009)

Có một buổi họp được tổ chức tại Phòng Họp của thư viện Evergreen, lúc 6:30 chiều ngày thứ Năm, 10 tháng Mười Hai. Ký tên bên dưới là “Các bạn trẻ trong LĐCT [Liên Đoàn Cử Tri] đồng ký tên: Nguyễn Daley, Hồ Vũ, Nguyễn Bảo Ánh, Bùi Sơn, Lê Mỹ Phương, Nguyễn Lưu Phương, Nguyễn Việt, Trần Minh Uyên.” Thư khẩn thiết đưa ra lời kêu gọi cuối cùng bên dưới: “Một lần nữa chúng cháu kính mời các hội đoàn, đoàn thể, cùng tất cả quý đồng hương bớt chút thời giờ quý báu đến tham dự buổi hội thảo này. Sự hiện diện đông đảo của quý đồng hương là niềm khích lệ tinh thần rất lớn cho chúng cháu cũng như các vị khách mời đặc biệt kể trên.”
Trước hết Liên Đoàn Cử Tri là một tổ chức được thành hình vội vàng sau thất bại của Ủy Ban Bãi Nhiệm Nghị Viên Madison Nguyễn (UBBN). Có thể nói, đó là hậu thân của UBBN trừ bớt đi mục tiêu “chống cộng” của nó (nếu người ta căn cứ vào 6 điểm “Goals & Objectives” của LĐCT loan tải trên website của tổ chức ở www.vietvoter.com/about.html) và cộng thêm khoảng 5,000 phiếu bầu YES.
Người ta không hiểu đâu là phần quan trọng của tổ chức này: không chống cộng hay con số 5,000 phiếu. Người ta chỉ biết LĐCT hiện hữu niềm hy vọng mang con số phiếu bầu YES ra để “endorse the best candidates who share our goals and values” (điều 6). LĐCT chỉ quên hai điều: thứ nhất, con số đó chỉ có giá trị giai đoạn và giai đoạn đó đã qua; thứ hai, con số chỉ phục vụ mục tiêu của UBBN là lật đổ Madison Nguyễn, ngày nay là LĐCT và mục tiêu của tổ chức mới là “chuẩn nhận ứng cử viên tốt đẹp nhất cùng chia xẻ mục tiêu và giá trị của chúng tôi.” Nhưng hãy cứ lạc quan theo LĐCT tin rằng con số đó không thay đổi theo nếu không muốn nói, theo một tinh thần lạc quan hơn thế nữa, con số đó có phần tăng lên.
Trong nhịp điệu êm đềm giả tạo đó của đời sống, bỗng dưng sống gió nổi lên khi ông Đỗ Hùng gửi email đi “tự nghĩ không thể nào tiếp tục vai trò ‘Cố Vấn bù nhìn’ cho một vài nhân sự đang lũng đoạn LĐCT qua sự việc du học sinh Phương Hồ” và tuyên bố “không thể ủng hộ LĐCT do ông Ngô Quang Tiệp làm chủ tịch được nữa.” Rồi ngay sau đó danh sách 25 cố vấn khác của LĐCT cũng được tung ra xin rút tên.
Chuyện các bạn trẻ trong LĐCT xảy ra kế tiếp. Những bạn trẻ này kêu gọi một cuộc hội thảo để “hàn gắn những rạn nứt trong cộng đồng.” Họ mời một bên có Thomas Nguyễn, Lê Lộc, Bryan Đỗ và một bên khác có Đỗ Hùng và Lê Cẩm Vân. Họ khẩn khoản, “Chúng em kính mong anh Đỗ Hùng và chị Lê Cẩm Vân cũng sẽ hợp tác để buổi hội thảo được thành công tốt đẹp.”
Có rất nhiều tiếng nói tin rằng những người trẻ sẽ đóng được vai trò lịch sử của mình bởi vì họ trẻ hơn, phóng khoáng hơn, ít giáo điều hơn. Giống như trước đây nhiều người cũng vội tin rằng với thành phần lãnh đạo đảng cộng sản trẻ hơn ở Việt Nam sẽ thay thế lớp già và như thế mọi chuyện đều có thể xảy ra như trường hợp Gorbachev ở Liên Sô.
Trước ngày hội thảo Đỗ Hùng và Lê Cẩm Vân đều cho biết sẽ không tham dự. Dù vậy, buổi hội thảo như dự trù vẫn diễn ra. Chiều thứ Năm tôi tới thư viện Evergreen. Một người trông rất quen chận tôi lại trước cửa yêu cầu tôi ra về. Tôi hỏi ông tên gì? Đáp: Sơn. Họ gì? Đáp: Phạm. Tôi nhớ ra ông là Phạm Hữu Sơn có thời cũng là “chủ tịch cộng đồng.” Sau đó, tôi biết mình không phải ở trong trường hợp duy nhất bị mời về. Đài Quê Hương, chương trình phát thanh của Lực Lượng Thủ Đức, và nhiều cá nhân khác cũng trong cùng hoàn cảnh. Ngày hôm sau tôi biết ông Trần Mạnh Quỳnh đến và cũng bị mời ra. Ở bên ngoài ông lên tiếng đòi gặp ban tổ chức để biết lý do. Ông được ông Hồ Đình Thuần, thân phụ của Hồ Vũ, mời vào!?
Cũng sau đó tôi biết ông Phạm Hữu Sơn có chân trong ban chấp hành của LĐCT. Quyết định không cho một số cơ quan truyền thông và một số cá nhân vào chứng tỏ ban tổ chức, các bạn trẻ, xưng cháu, xưng em, đã có sẵn một danh sách đen không được mời cho dù thiệp mời có nhắc tới “các hội đoàn, đoàn thể, cùng tất cả quý đồng hương.” Người ta tưởng trong điều kiện này chỉ có người Mỹ, thí dụ như báo San Jose Mercury News mới không được vào.
Nhưng tại sao lại hành vi này? Vì những bí mật của buổi họp này chăng? Không, với số người “đồng hương” được mời vào, nghe nói, khoảng 80 người, làm sao họ giữ được bí mật? Còn những cơ quan truyền thông khác được vào thì sao? Họ không tường trình gì cả hay chỉ nói thuận tai LĐCT? Và thật sự có gì bí mật dù không bị tiết lộ cũng có thể đoán ra được. LĐCT (giới trẻ?) mời thảo luận, phe đối nghịch không tới, tiếng nói có mặt chỉ còn là duy nhất của LĐCT, có gì khác?
Một cái gọi là Biên Bản Cuộc Hội Thảo Giới Trẻ sau đó được “chính thức” công bố. Giới trẻ đó không nói gì cả về việc ngăn chận giới truyền thông ngoài cửa. Họ chỉ nói những người như các ông Thomas Nguyễn, Lê Lộc, Bryan Đỗ đúng, còn phía bên kia sai và “các anh chị em trẻ vẫn tín nhiệm và tiếp tục hợp tác với các anh ấy.” Buổi hội thảo đó có “thành công tốt đẹp” hay không nếu điều kiện “anh Đỗ Hùng và chị Lê Cẩm Vân cũng sẽ hợp tác” không hội đủ? Họ có “hàn gắn [được] những rạn nứt” đã có hay không? Không ai tin như vậy. LĐCT phải sống với sự rạn nứt đó.
Giới trẻ ơi, khi mượn chỗ họp ở Thư Viện Evergreen, các em có đọc được điều khoản này không mà đã vội ký tên: “Because the SJPL Library is a public facility, all meetings held on its premises must also be open to the public”? Các em đâu có thể bỏ ra $35 mượn một nơi chốn công cộng, là nơi mọi người đều đóng thuế đầy đủ để có nó, rồi không cho người khác vào được. Hội thảo ở chỗ công cộng chứ đâu phải “private party” ở nhà?
Sóng gió là chuyện của mối liên hệ giữa Đỗ Hùng, Lê Cẩm Vân với phần còn lại của LĐCT và chỉ dính dáng đến vụ Phương Hồ. Phía Đỗ Hùng vịn vào chuyện chống cộng để không muốn liên can. Ông chỉ quên là “Goals & Objectives” của LĐCT không có đề cập đến chống cộng như một mục tiêu. Tại sao ông lại đòi? Chẳng lẽ ông không biết LĐCT có cái “Goals & Objectives” như vậy.
Lâm Văn Sang

Ý kiến:

fromWillie Lee

Dear Forum:
The reasoning or argument by Mr. Lam Van Sang is certainly irrefutable. The decision to refuse admission to a public meeting even to those working with newspapers and the news media, contrary to the printed invitation notice is unacceptable in the eye of the public. An organization as a LDCT should not be blamed of being so puerile in its public relations policy. Welcoming different opinions or people of different stripes will help the LDCT more to than the fantasies that they will do harm to the goal of the LDCT. And for future gatherings organized by the LDCT, who will have the guts to come, if they are not too thick-skinned or lacking self respect? It could be a strong hope that this is a good lesson to learn for each and everyone of us. And we should thank Mr. Lam Van Sang for his short words in the article. Sincerely. Willie.