Lạc Đội

Ngô Văn Tao, 2001
Lạc Đội
Ngô Văn Tao
Kịch ngắn một cảnh ba màn
Hai nhân vật : người lích trẻ R.
Và đồng đội Trần Nhật Quang (đã chết)
Dâng tặng Nhạc sĩ Văn Cao
Anh Văn,
Khi được quen biết anh... thì tôi cũng đã sống gần trọn đời rồi…
Thế mà tôi cứ mộng mơ trở lại cuộc đời để được theo sát gót anh trên con đường dài lịch sử của đất nước…
Tôi biết với tài hoa, với những điệu nhạc và lời ca sâu xa lãng mạn, hăng say hùng tráng, anh đã đóng góp bao nhiêu cho sự quật khởi trưởng thành của dân tộc, trường kỳ chiến đấu trong gian khổ lẫn tủi nhục…
Rồi sau cũng có hạnh phúc được thân thuộc gần gũi anh nhiều năm nhiều tháng…Chúng ta đã đàm thoại khi sáng khi chiều trên gác Yết Kiêu quanh chén trà nóng quanh ly rượu mạnh. Anh giúp tôi biết nhìn đời lạc quan và hy vọng, và thêm rằng chỉ qua những nhầm lẫn chúng ta mới thật lớn lên. Anh đã nói cho tôi hay không có gì đẹp bằng cái ngây thơ hoài bão, chối bỏ chính trực của tuổi hai mươi (tuổi anh khi sáng tác bài Quốc Ca). Ôi ! Hãy cứ giữ mãi cho người lòng nhân ái và những ước mộng cao xa dẫu cuộc đời khó khăn không được hoàn mỹ như ta muốn.
Thưa anh! Những bông hoa non dại vẫn nở rạng rỡ cho đời trên những khoảng rừng bị thiêu cháy.
14.2.2001
Ngô Văn Tao
La nuit qui suivit, ne fut pas celle de la lutte, mais celle du silence .Dans la chambre retranchée du monde, au-dessus de ce corps maintenant habillé, Rieux sentit planer le calme surprenant qui, bien des nuits auparavant au-dessus de la peste, avait suivi l’attaque des portes. Déjà à cette époque, il avait pensé à ce silence qui s’élevait des lits où il avait laissé mourir des hommes ; c’était partout la même pause, le même intervalle solennel, toujours le même apaisement qui suivait les combats.C’était le silence de la défaite. Mais pour celui qui enveloppait maintenant son ami il était si compact…..que Rieux sentait bien qu’il s’agissait cette fois de la défaite définitive, celle qui termine les guerres et fait de la paix elle-même une souffrance sans guérison ….
Albert Camus
Extrait de LA PESTE
Bùi Giáng trích dẫn trong Tư Tưởng Hiện đại
….Trong căn phòng bị kiểm toả ra ngoài thế giới, phảng phất trên cái tử thi giờ đây đã đóng bộ, R. cảm thấy có một sự phẳng lặng kỳ diệu, sự thầm lặng mà bao đêm trước không chờ đợi bệnh dịch lan tràn đã đến gõ cửa từng nhà.
Ngay khi đó, anh đã nghĩ tới sự im lặng bao trùm những giường bệnh, những mảnh giường của những bệnh nhân chỉ còn biết chờ chết. Một khoảnh-khắc mà tất cả đều ngừng lại, một khoảnh-khắc linh thiêng, sự lắng chìm sau những chiến trận : sự im lặng của những người bại trận.
Nhưng giờ đây, sự im lặng che phủ người bạn anh là một sự im lặng dầy đặc và nặng nề…R. thầm nghĩ đó là sự im lặng tuyệt đối của thất bại, cái thất bại của sự đầu hàng ngừng chiến đấu, cho hoà bình cũng trở thành một nỗi đau bất tận…
Trích từ Bệnh Dịch,
truyện của Albert Camus
Ngô Văn Tao phỏng dịch.
Ngô Văn Tao
Kịch ngắn một cảnh ba màn
Hai nhân vật : người lích trẻ R.
Và đồng đội Trần Nhật Quang (đã chết)
Dâng tặng Nhạc sĩ Văn Cao
Anh Văn,
Khi được quen biết anh... thì tôi cũng đã sống gần trọn đời rồi…
Thế mà tôi cứ mộng mơ trở lại cuộc đời để được theo sát gót anh trên con đường dài lịch sử của đất nước…
Tôi biết với tài hoa, với những điệu nhạc và lời ca sâu xa lãng mạn, hăng say hùng tráng, anh đã đóng góp bao nhiêu cho sự quật khởi trưởng thành của dân tộc, trường kỳ chiến đấu trong gian khổ lẫn tủi nhục…
Rồi sau cũng có hạnh phúc được thân thuộc gần gũi anh nhiều năm nhiều tháng…Chúng ta đã đàm thoại khi sáng khi chiều trên gác Yết Kiêu quanh chén trà nóng quanh ly rượu mạnh. Anh giúp tôi biết nhìn đời lạc quan và hy vọng, và thêm rằng chỉ qua những nhầm lẫn chúng ta mới thật lớn lên. Anh đã nói cho tôi hay không có gì đẹp bằng cái ngây thơ hoài bão, chối bỏ chính trực của tuổi hai mươi (tuổi anh khi sáng tác bài Quốc Ca). Ôi ! Hãy cứ giữ mãi cho người lòng nhân ái và những ước mộng cao xa dẫu cuộc đời khó khăn không được hoàn mỹ như ta muốn.
Thưa anh! Những bông hoa non dại vẫn nở rạng rỡ cho đời trên những khoảng rừng bị thiêu cháy.
14.2.2001
Ngô Văn Tao
La nuit qui suivit, ne fut pas celle de la lutte, mais celle du silence .Dans la chambre retranchée du monde, au-dessus de ce corps maintenant habillé, Rieux sentit planer le calme surprenant qui, bien des nuits auparavant au-dessus de la peste, avait suivi l’attaque des portes. Déjà à cette époque, il avait pensé à ce silence qui s’élevait des lits où il avait laissé mourir des hommes ; c’était partout la même pause, le même intervalle solennel, toujours le même apaisement qui suivait les combats.C’était le silence de la défaite. Mais pour celui qui enveloppait maintenant son ami il était si compact…..que Rieux sentait bien qu’il s’agissait cette fois de la défaite définitive, celle qui termine les guerres et fait de la paix elle-même une souffrance sans guérison ….
Albert Camus
Extrait de LA PESTE
Bùi Giáng trích dẫn trong Tư Tưởng Hiện đại
….Trong căn phòng bị kiểm toả ra ngoài thế giới, phảng phất trên cái tử thi giờ đây đã đóng bộ, R. cảm thấy có một sự phẳng lặng kỳ diệu, sự thầm lặng mà bao đêm trước không chờ đợi bệnh dịch lan tràn đã đến gõ cửa từng nhà.
Ngay khi đó, anh đã nghĩ tới sự im lặng bao trùm những giường bệnh, những mảnh giường của những bệnh nhân chỉ còn biết chờ chết. Một khoảnh-khắc mà tất cả đều ngừng lại, một khoảnh-khắc linh thiêng, sự lắng chìm sau những chiến trận : sự im lặng của những người bại trận.
Nhưng giờ đây, sự im lặng che phủ người bạn anh là một sự im lặng dầy đặc và nặng nề…R. thầm nghĩ đó là sự im lặng tuyệt đối của thất bại, cái thất bại của sự đầu hàng ngừng chiến đấu, cho hoà bình cũng trở thành một nỗi đau bất tận…
Trích từ Bệnh Dịch,
truyện của Albert Camus
Ngô Văn Tao phỏng dịch.
© 2009, Maylan.Net