Đỗ Lệnh Dũng

Lê Thiệp, 2006
ĐỖ LỆNH DŨNG không chỉ là câu chuyện về chiến tranh, dù nhân vật chính là 1 chiến binh mất tích giữa chiến khu D sau 1 trận đánh dữ dội.
Đây là câu chuyện về những oan khiên khắc nghiệt mà người dân VN phải trải qua gần trọn thế kỷ qua cho đến ngày nay.
Nhân vật chính giã từ cha mẹ khi tròn 18 tuổi và lúc được gặp lại cha mẹ thì đã gần tới tuổi ngũ tuần. Thời gian xa cách là lửa đạn, là những ngày lê gót trên đường mòn vượt rừng núi Trường Sơn từ Nam ra Bắc, là những năm tháng đọa đày tại các trại tù..
Dù chỉ là 1 góc cạnh giữa muôn ngàn góc cạnh của 1 thời bão táp, câu chuyện vẫn là bằng cớ vô giá về thảm trạng người bị tước đoạt trọn vẹn tuổi trẻ, tình yêu, gia đình và mọi điều kiện an bình của cuộc sống.
Nhưng nhà văn Lê Thiệp thấy cần ghi lại câu chuyện không do riêng tính chứa đựng những cảnh ngộ tàn khốc mà chủ yếu khởi từ cách hồi tưởng hồn nhiên, chân thực không vướng chút oán hờn.
Nhân vật chính đã nhắc lại quá vãng bi đát của bản thân như 1 thoáng đời bình thường để chia sẻ các dữ liệu thực tế với mọi người - mà theo người viết, đã cho thấy trong mọi nghịch cảnh luôn tồn tại 1 nét đẹp truyền thống từng giúp người dân VN vượt qua mọi thử thách gian nan.
Người viết Lê Thiệp đã lăn lộn trong làng báo VN cho đến tháng Tư 1975.
Từ 1975 đến 1978, như đại đa số người dân miền Nam, ông phải lao vào mọi ngõ ngách xã hội để tìm cách mưu sinh - từ buôn len, bán bún mọc, chạy xách tới buôn thuốc tây, môi giới đồ cổ..
Từ năm 1979, sau khi vượt biên đến HK, ông tiếp tục làm đủ thứ nghề - Cán sự xã hội, thợ nhà in, công nhân siêu thị, bán thịt gà chiên, chùi rửa trường học và sau cùng là nghề bán phở.
Hiện ông sống cùng vợ và 3 con tại Virginia.
HN, Mùa Thu 74
Đây là câu chuyện về những oan khiên khắc nghiệt mà người dân VN phải trải qua gần trọn thế kỷ qua cho đến ngày nay.
Nhân vật chính giã từ cha mẹ khi tròn 18 tuổi và lúc được gặp lại cha mẹ thì đã gần tới tuổi ngũ tuần. Thời gian xa cách là lửa đạn, là những ngày lê gót trên đường mòn vượt rừng núi Trường Sơn từ Nam ra Bắc, là những năm tháng đọa đày tại các trại tù..
Dù chỉ là 1 góc cạnh giữa muôn ngàn góc cạnh của 1 thời bão táp, câu chuyện vẫn là bằng cớ vô giá về thảm trạng người bị tước đoạt trọn vẹn tuổi trẻ, tình yêu, gia đình và mọi điều kiện an bình của cuộc sống.
Nhưng nhà văn Lê Thiệp thấy cần ghi lại câu chuyện không do riêng tính chứa đựng những cảnh ngộ tàn khốc mà chủ yếu khởi từ cách hồi tưởng hồn nhiên, chân thực không vướng chút oán hờn.
Nhân vật chính đã nhắc lại quá vãng bi đát của bản thân như 1 thoáng đời bình thường để chia sẻ các dữ liệu thực tế với mọi người - mà theo người viết, đã cho thấy trong mọi nghịch cảnh luôn tồn tại 1 nét đẹp truyền thống từng giúp người dân VN vượt qua mọi thử thách gian nan.
Người viết Lê Thiệp đã lăn lộn trong làng báo VN cho đến tháng Tư 1975.
Từ 1975 đến 1978, như đại đa số người dân miền Nam, ông phải lao vào mọi ngõ ngách xã hội để tìm cách mưu sinh - từ buôn len, bán bún mọc, chạy xách tới buôn thuốc tây, môi giới đồ cổ..
Từ năm 1979, sau khi vượt biên đến HK, ông tiếp tục làm đủ thứ nghề - Cán sự xã hội, thợ nhà in, công nhân siêu thị, bán thịt gà chiên, chùi rửa trường học và sau cùng là nghề bán phở.
Hiện ông sống cùng vợ và 3 con tại Virginia.
HN, Mùa Thu 74
© 2009, Maylan.Net