Bệnh Tim Của Tôi

Võ Nhật Thủ, 2000
Tôi không còn tin vào mắt mình nữa khi vị bác sĩ già ghi vào hồ Sơ bệnh án: Nhịp tim không bình thường 45 nhịp/phút. Chân tôi phù, mặt tôi húp có chăng chỉ là bệnh phù tại sao lại liên can đến tim ? Bác sĩ giải thích sự ngạc nhiên ấy cho tôi bằng giọng chầm chậm:
- Bệnh phù của em là ăn uống thiếu chất. Sinh viên thường hay mắc bệnh này. Em sẽ khỏi nếu biết chú ý ăn uống và uống nhiều B1 vào nhưng nhịp tim của em có vấn đề đó. Thôi hãy cứ nằm viện điều trị đi!
Vậy là tôi phải làm thủ tục nhập viện, nằm cùng phòng với những bệnh nhân nước da xanh rờn thiếu máu. Tôi nghĩ miên man. Bệnh phù này cũng dể hiểu thôi - như bác sĩ nói - Tôi chỉ là một trong nhiều trường hợp của sinh viên ở ký túc xá mắc phải. Bởi vì với chúng tôi học cũng nhiều (chơi cũng nhiều) nhưng ăn chẳng bao nhiêu. Suất cơm nhà bếp nhạt phèo chỉ đủ để duy trì sự sống và sinh họat học tập, lương calo nghèo nàn của mỗi bửa ăn làm thân thể to bự của tôi cứ xẹp dần. Năm tháng vào ký túc xá mà tôi sụt mất ba kg. Tôi phù là đúng quá rồi. Nhưng bệnh tim? Trước đây tim tôi đập bình thường vớ 75 nhịp/phút. Vậy do đâu? Bắt đầu từ bao giờ? Tôi nào biết, bởi có khi nào tôi đếm nhịp tim tôi đâu? Tôi nghĩ mãi. Tôi có bị gì không nhỉ? Ốm đau? Không! Tai nạn? Vậy cái gì tác động đến con tim tôi? Chợt tôi giựt thót mình khi nhớ lại lời ba tôi nói ( khi một lần mẹ tôi đùa với tôi về chuyện vợ con) "Thằng này mà vợ với con gì, thấy con gái là thót tim ra ngoài". Tôi tự liên hệ với hoàn cảnh sống hiện tại của mình có phải vậy không? Chẳng lẽ...
Trước đây tôi ở nhà người quen đi học, nhưng năm nay do xe hỏng tôi vào ở ký túc xá. Tôi ở phòng số 11, phòng bốn đứa: Một đã có vợ, con` hai đứa có bồ, riêng tôi quan hệ rối rắm ấy thì nói như mẹ tôi nói "Mầy chỉ là đứa con nít sống lâu năm".
Đối diện với phòng tôi là phòng số 10 trong đó có bốn anh em học sau tôi một khóa. Lúc mới vào thấy họ it' nói, cửa phòng thường hay đóng nên tôi chẳng dám làm quen. Rồi một lần cánh cửa phòng đối diện ấy mở ra bên này cảm hứng tôi cầm đàn, chế lại lời thơ của Nguyễn Bính "Phòng 10 ở cạnh phòng tôi, cách nhau sân hẹp với đôi bức tường. Bao người em gái dễ thương, cùng tôi cũng một con đường... ăn cơm". Bổng bên kia có tiếng vỗ tay rôm rả. Một cô trong phòng bước ra:
- Anh Thìn ơi! Hát nữa đi! Hay lắm!
Không hiểu vì câu hát ấy hay sao mà từ đó các cô bắt đầu "quan tâm" đến tôi. Khi thì "Anh Thình ơi! Nhờ anh đóng hộ giùm em cái kệ sách" khi thì "Bóng điện phòng em cháy rồi anh thay hộ giùm em đi!" Ôi, nghe sao mà ngọt xớt.
Tôi rất ngại vào phòng nữ nhưng mấy em nhờ chẳng lẽ mình không giúp? Nhiều lần tôi cũng bạo dạn dần. Tôi không dám ngồi chơi lâu bên phòng ấy. Ngại lắm! Thường xong công tác tôi tim` cớ cáo lui. Tôi dần biết được tên các em trong phòng: Lan Bự để phân biệt vơ"i Lan gầy, Quỳnh trưởng phòng. Riêng một người tôi chú ý nhất đó là Trinh ngoại giao - phụ trách đối ngoại phòng.
Từ chổ xã giao bằng chuyện học hành thỉnh thoảng gợi cho nhau mấy nụ cười, dần dần quan hệ giữa chúng tôi có phần thân thiện hơn và chính sự thân thiện ấy nên mấy em không còn "giữ kẽ" với tôi như trước nữa, cứ gặp dịp tôi sang là mấy em hạch tôi đủ điềụ Nào là bạn bè tôi anh nào dể tính, anh nào đẹp trai, rồi đến cô X, cô Y và cuối cùng là đến chuyện đời tư của tôi. Có lần Lan Bự hỏi tôi:
- Hỏi thật anh nhé! Anh đã có người yêu chưa?
Hỏi gì mà kỳ vậy? Thật không tế nhị tí nào! Mà nếu có dại gì tôi gật đầu kia chứ! Nhưng tôi cũng cười đáp lại:
- Về cái khoản đó thì... thì thỉnh thoảng cũng có.
Cả phòng không nín cười được. Tôi liếc nhanh về cuối phòng, thoáng bắt gặp ánh mắt Trinh em vội quay đi, mái tóc em che mất nụ cười. Lan Bự cũng chưa tha tôi:
- Sao anh thỉnh thoảng? Tình yêu mà anh nói như là thư từ không bằng!
Tôi cười hì hì:
- Vậy thì chưa có.
- Anh mà chưa có! Không tin - Lan Bự chanh chua.
Trời ơi! Chẳng lẽ lại tin tôi có? Biết vậy thì hỏi làm gì? con gái thật lắm chuyện! Nghĩ vậy nhưng tôi không buôn cãi nữa. Thật tình mà nói đấu khẩu với mấy em tôi... dễ thua lắm! Bởi các em hơn tôi với tỉ lệ 4: 1 thực ra thì 3: 1 vì Trinh thường it' tham gia vào các đối chất, em chỉ ngồi nghe thỉnh thoảng nhìn tôi cười hoặc nói một câu (thường là bênh vực cho tôi).
Các em hơn tôi chẳNg qua là "ỷ nhiều hiếp it'". Vốn là một thằng nhát gái nên những lần như vậy tôi cũng suýt bị "thót" tim. Tôi ít khi nào nói chuyện với Trinh. Nếu vào phòng tôi thường bắt chuyện với một ai đó, khi thì Lan gầy khi thì với Lan Bự Thỉnh thoảng tôi bắt gặp ở cúi phòng ánh mắt Trinh diệu dàng,cảm mến nhưng em vội quay đi che giấu vẻ thẹn thùng. Hình như bản năng của con gái vốn nhạy cảm với thứ ngôn ngử bằng ánh mắt ấy nên nếu mổi lần sang phòng các em mà vô phước phòng đông đủ thì sớm muộn gì đề tài của các em cũng hướng tôi về với Trinh. Tôi quê dễ sợ! Đâm ra lúng túng, khó sử nhất là sự có mặt của Trinh. Tốt nhất những lúc ấy tôi phải đ'anh bài chuồng cho lẹ. Nhưng lúc về phòng nằm một mình ánh mắt, nụ cười và tất cả những gì thuộc về Trinh cứ gợi lại cho tôi, đem đến cho tôi một cảm giác vừa bâng khuâng, vừa xao xuyến. Chính em, em đã đem lại sự điều hòa cho trái tim tôi. Sống bên cạnh "Những cô gái láng giề'ng" ấy tâm trạng tôi lúc nào cũng thấp thỏm (nhưng cũng có lúc bồi hồi). Nhiều lúc nghĩ tôi thầm phát câu. Tại sao phòng tôi ba thằng bạn còn lại các em không dám hó hé một lời mà cứ chọc tôi hoài, ghét ghê!
Nhưng điều đó đã thấm vào đâu. Có một lần tôi phải trực phòng vì thứ bảy tụi trong phòng về quê hết. Sáng chủ nhật tôi dậy hở trể, xách xô đi tìm nước định xô cửa bước ra thì trời ơi! Ai đã khóa mất bên ngoài. Thôi đúng rồi! Trò nghịch của mấy em rồi! Tôi kêu lên:"Phòng 10 ơi mở cửa!". Tôi nghe tiếng đáp lại bên kia: "Ai đó, tự nhiên vào cửa không khóa!" Tôi chẳng biết cách nào nữa. Tức! Phòng chỉ có một cửa ra vào, giờ khóa mất tôi đành chôn chân trong bực tức. Tôi hét lên: "Mở cửa mau!" vẩn yên lặng, suy nghĩ một hồi tôi tìm cách trả thù khá hạ sách: Vào mùng ngủ tiếp. Cơn tức xuống dần rồi giấc ngủ cũng đến. Trong lúc mơ màng thì"Cọc! Cọc! Mở cửa!" Tôi mở mắt nhìn ra. Định quậy kiểu gì nữa đây? Nhưng tiếng gọi cũng chẳng còn nữa. Tôi mom men đến dòm qua khe cửa thì ổ khóa ở ngoài đã mở từ lúc nào. Tôi xách xô ra bồm nước, tiếng cười trong phòng 10 đuổi theo bước chân tôi. Bổng giọng của Lan gầy ở phía cửa sổ vọng ra "Ngủ gì đến giờ mới dậy!" Tôi quay lại ném cho em một cái nhìn tức tối, em vội rụt đầu nấp kỷ sau cánh cửa. Về phòng một lát tôi định ra quán tìm cái gì lót dạ, nhìn đồng hồ 9 giờ rồi! Giờ này xôi bắp đâu mà còn. "Thật các em hại tôi". Chợt có tiếng gõ cửa. Tôi hỏi vọng ra "Ai đó, vào đi!" Tim tôi như thót lại người vào phòng là Trinh. Em cười chào rồi đến ngồi trên chiếc giường đối diện với tôi. Giọng em nhỏ nhẹ:
- Anh Thìn, phòng 10 nhờ em sang gặp anh.
- Chuyện gì vậy? Tôi hỏi.
- Để xin lỗi anh về chuyện khi sáng.
Tôi bậc cười nghĩ đến trò nghịch của mấy em. Tôi có tức mà chẳng giận chút nào, Tôi hỏi lại:
- Ai chơi trò quái ác đó?
Em cười:
- Ai cũng có quyền ngịch hết chỉ trừ mình em.
- Sao vậy? Tôi hỏi:
- Vì em không có khiếu nghịch nhất là với anh.
Vừa lúc đó Lan Bự bước vào, em cười với tôi.
- Xin lỗi anh nghe! Anh cho em mượn tờ báo.
Tôi đáp lại bằng nụ cười rồi nhìn vào sách bánh trong tay em:
- Bánh của ai vậy?
- Của tụi em. Lan bày bánh lên mặt báo đặt ở chiếc rương làm bàn học của tôi rồi nói:
- Anh ăn bánh đi!
Trinh cũng bẻ bánh mời tôi. Lan vừa cắn bánh vừa nhìn tôi:
-Anh Thìn, anh còn giận tụi em không?
Tôi cười chưa đáp kịp em lại giụt:
- Anh nói đi! Anh nói "Hết" đi!
Kiểu ấy tôi làm sao giận các em chứ!
Tôi đáp thành thật "Ừ, hết rồi!" chỉ nghe có vậy Lan bỏ bánh chạy ù về phòng nói to:
- Ảnh hết giận rồi tụi bây ơi!
Rồi tiếng cười của các em bên ấy vọng qua, tôi cảm thấy vui vui. Trinh nói:
- Tụi nó sợ anh đói bụng nên mua bánh cho anh đó!
Ôi! Kiểu này mấy em càng nghịch tôi càng có lợi!
Trinh tiếp:
- Anh đừng có giận, tụi nó nghịch nhưng mến anh lắm.
- Còn em, em có mến anh không? Hỏi rồi tôi mới nghĩ mình liều. Tim tôi đập cấp tám.
Em liếc nhìn tôi rồi cúi xuống:
- Trong phòng em là người ghét anh nhất!
Em kéo dài tiếng "Nhất" làm tim tôi muốn rụng luôn!
Con gái họ nghĩ xuôi nhưng thường nói ngược phải không các bạn?
Chuyện là thế đó! Cứ thử một người nào nhát gái chưa có người yêu như tôi về đăng ký ở phòng 11 chắc hiểu thế nào là nguyên nhân của bệnh tim.
Ba ngày trôi qua tôi hết phù, nhịp tim vẫn chưa khá hơn. Tôi xin phép ra viện mua thuốc ký túc xá tự điều trị, vị bác sĩ già nhìn tôi ái ngại nhưng cũng thông cảm cho tôi. Ông đo lại nhịp tim tôi một lần nữa. Tôi vào phòng nằm ngay ngắn đưa tay cho ông bắt mặt, vừa lúc đó tim tôi như muốn nhảy lên vì tôi bắt gặp bên ngoài ánh mắt quen thuộc của Trinh, tiếp đến của Quỳnh, Lan gầy rồi Lan Bự. Tôi mĩm cười ngỏ ý chào, các em đáp lại bằng nụ cười thân ái.
Tôi nghe lòng xúc động. Các em đối với tôi thân thiết quá! Tình cảm của tôi lúc này không biết diển tả sao cho đúng nghĩa, chỉ biết rằng lòng tôi đang vui, vui lắm!
Sau một lúc bác sĩ gật đầu:
- Ờ nhịp tim hôm nay có khá hơn.
Tôi suýt bậc cười. Rõ ràng bác sĩ làm sao hiểu được ánh mắt ngoài kia đang tăng nhịp cho trái tim tôi.
Ra khỏi phòng, tôi chào các em một lượt. Để tránh sự ồn ào, tôi mượn thêm chiếc băng dài ra đặt bên chiếc ghế đá ở hành lang. Vừa ngồi xuống các em đã hỏi tôi đủ chuyện nào tôi đã khỏe chưa? Ăn cơm được không? Bao giờ ra viện? Tôi đáp lại để các em an tâm:
- Hôm nay anh ra viện.
- Thật hả? Lan Bự mừng rở. Vậy là anh được về rồi! Mấy ngày nay vắng anh tụi em buồn chết được.
- Không có ai để các em quậy nữa chứ gì? Nghĩ vậy nhưng tôi không nói ra chỉ mĩm cười đáp lại lời Lan.
Quỳnh lấy từ sách nào bánh, nào trái, đặt lên ghế rồi nói:
- Tụi em đến thăm mang quà cho anh này, anh vui không?
Tôi đáp lại thành thật: vui mà xúc động nữa.
Chúng tôi ăn bánh nói chuyện. Một lúc tôi phát hiện Quỳnh khều chân Lan Bự, Lan Bự đứng dậy lóng ngóng:
- Thôi thế này. Bây giờ Trinh ở lại với anh một lát nhận giấy xuất viẹ^n, anh và Trinh chờ tụi em ở cổng. Tụi em giờ phải đi thăm một đứa ở khoa ngoại. Đồng ý nhé!
Tốt nhất lúc này tôi đáp lại bằng cái gật đâù. Chào tôi lần nữa các em đi. Tức cười chưa! Đi thăm bạn ở khoa ngoại mà các em đi về hướng căn tin.
Tôi ngồi bên Trinh im lặng. Một lúc sau Trinh nói:
- Anh đã khỏe hẳn chưa? Mấy ngày nay em lo cho anh quá!
Hồi nhỏ khi làm xong một bài tóan đố, thường mẹ tôi cho một cục đường, tôi chạy ù ra ngỏ nhâm nhi mà nghe vị ngọt của đường chạy dần vào cổ. Còn bây giờ lời nói của em còn ngọt ngào hơn cục đường của mẹ tôi xưa.
Tôi nắm bàn tay em để nghe con tim thổn thức bồi hồi. Tôi muốn nói nhỏ, thật nhỏ nhưng đủ để mình em nghe thôi: Trinh ơi, anh khỏi bệnh rồi!
© 2009, Maylan.Net