Bay Đi Bướm Phượng

Lê Đỗ Quỳnh Hương, 2000
Kỉnh đi bên trái tôi, như buổi trưa đi học về nào cũng thế. Trưa nắng nóng như rang. Bọn tôi đã đi chung như thế này bao lâu rồi nhỉ? Nửa năm? Dám lắm! Từ khi tôi phát hiện ra rằng anh chàng cứ toán hiền khô này "ngụ" ở cùng đường tôi. Thế là thành cái lệ, buổi sáng Kỉnh đi bên phải tôi đến trường và buổi trưa, bên trái. Có một lần tôi phát hiện ra cái luật đó và hỏi Kỉnh. Anh ấp úng nói một cái gì đó. Rồi thôi.
Trong lối nhìn của mọi người, Kỉnh và tôi là đôi bạn chí cốt và không tỳ vết. Một lần đi ngang qua hành lang B - tôi vô tình nghe một nhỏ tóc dài lớp B cười:
- Thằng Kỉnh với con Ty hả? Trời đất, bộ mày không thấy mái tóc nó sao? Đờ-mi gạc-xông như nó mà biết yêu ai dám tao lộn cổ chết lắm à!
Tôi phẩy tay. Hóa ra thiên hạ đang nói về bọn tôi đấy. Tôi với Kỉnh thân nhau ư? Hừm... tại sao không? Kỉnh hiền khô và học giỏi, tôi lanh lợi và học .... không giỏi lắm. Thế là rõ, ai "hoạt" chuyện người đó không xâm lấn điạ hạt của nhau làm gì? Vậy là hợp nhau quá rồi còn gì?
Thế nhưng đôi khi tôi vẫn tự hỏi không biết tôi và Kỉnh đã thực sự thân nhau chưa? Như lúc này vật, chẳng biết Kỉnh đang nghĩ gì mà cứ im lặng như ngậm hột thị mặc cho tôi huyên thuyên trên khắp đường về. Hay là anh chàng còn quá xúc động về buổi lễ bế giảng sáng nay? Hay hồi hộp về vụ hè hấp dẫn sắp tới? Vô lý! Hè chỉ có ý nghĩa đối với một con nhỏ ham chơi như tôi thôi, chứ như với Kỉnh ... Độc thoại hoài cũng chán, mỏi miệng tôi bắt chước Kỉnh im lặng luôn. Không khí nặng nặng.
Gần đến nhà tôi đột nhiên Kỉnh mở miệng:
- Ty ... Rồi anh mở cặp ra. Tôi vấp phải cục đá và la lên:
- Phượng, Kỉnh ơi!
Kỉnh giật mình đóng cặp lại: - Gì Ty?
Tôi mừng cuống quít. Cây phượng nhà bà Bảy trổ bông rồi, mà lại là mấy cái bông trổ đầu tiên trong xóm nữa mới ác chứ!
- Phượng! Thôi Ty về nhe. Hè rảnh ghé Ty chơi!
Rồi tôi vọt vào nhà. Mẹ tôi đang làm cơm trong bếp. Bà đưa tay lên trán quệt mồ hôi:
- Phụ mẹ dọn cơm ăn nhanh rồi qua bà Bảy nấu dùm nồi cơm, con. Bà Bảy mày trưa nay mắc đi ăn giỗ bên bác Ba.
Tôi ngẩn người: - Vậy nấu cơm làm chi?
- Hình như có cháu bà Bảy mới về làm luận án đề án gì đó.
Hồn tôi lại bay lên cây phượng với những chùm hoa hiếm hoi rực rỡ đầu mùa. Một thoáng tôi sực nhớ đến Kỉnh. Hình như ban nãy anh chàng định nói gì đó với tôi thì phải. Mẹ tôi khuyến cáo:
- Đi qua bển nhớ đem theo tập ôn nghe con. Mày thiệt... Năm sau thi hết cấp rồi còn nhỏ nít gì nữa!
Những chùm hoa đỏ thắm lại đầy ắp hồn tôi. Mẹ nói cực kỳ chí lý! Một lát nữa thôi tôi sẽ rinh sang nhà bà Bảy một chồng vở dày cộm. Nhưng chẳng phải vở Toán - Lý - Hoá nào cả, mà sẽ là chín quyển vở ép bướm phượng trong bộ sưu tập của tôi!
Tôi lò dò bước ra vườn. Buổi trưa ngoài này mát tuyệt. Nồi cơm đã chín đang vùi than trong bếp, còn bóng dáng cháu bà Bảy đâu tôi chả thấy tăm hơi. Ai đó đang mắc võng ngủ dưới tán phượng. Chắc hắn chớ không ai. Tôi tiến lại gần và đánh giá sơ lược "nhân vật"... Ủa, gì mà trông như con nít thế này? Một tên con nít cao lêu nghêu. Tôi chui đầu qua võng và trèo lên cây. Tên này dở! Chứ tôi đang ngủ mà bị ai nhìn trộm dứt khoát sẽ bật dậy và hách xì một hơi ba cái cho coi!
Vậy, nhưng tôi hoá ra lại còn dở hơn, vì chùm phượng ưng ý nhất đã tuột khỏi tay tôi và rơi trực chỉ ... mặt hắn.
Hắn ta bật dậy (dĩ nhiên) và chộp lấy chùm phượng vứt đi theo bản năng. Tôi bị vướng lùng nhùng trên cây, và cũng gần như theo bản năng, hét lên:
- Ê! đừng có dụt chùm phượng của tôi!
Gã con nít lêu nghêu giật mình nhìn sững lên cây, cú nhìn khủng khiếp đến nỗi tôi chỉ thiếu điều sờ lên đầu để biết chắc mình chưa mọc sừng! Tôi thụ động "né" cú nhìn của anh ta và chuyển hướng sang chùm phượng. Hỡi ơi, bây giờ như nó chỉ còn là một túm giẻ! Tôi nổi đóa vùn vụt leo xuống.
- Trời ơi chùm phượng cưng của người ta..
Đầu tôi nóng phừng phừng. Hắn ta không hề nao núng:
- Chị chưa giải thích vì sao chị lại ở đây.
- Tại sao... Tại sao cái con khỉ! Là vì nội anh nhờ và tôi nấu cơm dùm anh đó biết chưa!
Rồi tôi đùng đùng bỏ về. Anh chàng đứng ngây người ra một lát rồi la lên:
- Uả! Vậy ra ... em là bé Ty đó hả?
Tôi lầu bầu: "Hổng lẽ tui là anh sao!"
Cái giò dài ngoằng của anh ta ba bước đuổi kịp tôi:
- Hê, hiểu lầm! Xin cô nương thứ lỗi! - Anh ta cười, miệng toét ra tới mang tai - Ty cũng phải thông cảm cho tôi chứ! Không dưng đang ngủ ngon lành bị "pháo kích", mở mắt ra thấy đạo tặc..
Tôi trợn tròn mắt lên. Anh ta lại toét miệng ra:
- Quên, xin lỗi!
Tôi lẩm bẩm:
- Làm tan nát chùm phượng của người ta rồi mà còn xin lỗi ... xin lỗi!
- Xin lỗi ... Uả quên! Nhưng mà ngày mai tôi sẽ đền cho Ty một chùm phượng khác, đảm bảo đẹp đàng hoàng!
Tôi nhìn anh ta nghi ngờ:
- Anh ... không nói cuội chứ?
Anh ta giơ hai ngón tay lên trời theo kiểu chữ V:
- Cuội ... bà bắn!
Trưa hôm sau anh chàng quả có đền tôi một chùm phượng khác thật. Kèm theo đó là một cái cùi tay có bôi thuốc đỏ và băng keo thuốc. "Gì vậy?" Tôi hỏi. Anh ta cười (lại cười):
- Cái hàng rào đầu xóm nó muốn xin tí huyết của tôi giữ lại ... làm tin!
Bà Bảy cười. Bọn bay giống in con nít. Không biết có phải bọn tôi giống con nít thật không, thế nhưng với chùm phượng, Huy đã đặt niềm tin thứ nhất vào lòng tôi.
Rồi anh ta dạy tôi cách ép bướm không bị sậm cánh, rồi lại đến cách vê các vòng màu sắc lên trên ... Đó là niềm tin thứ hai. Cho đến niềm tin thứ mười lăm thì thôi tôi không đếm nữa. Chúng tôi trở thành bạn thân của nhau và lần này chẳng bao giờ tôi có dịp thắc mắc không biết tôi với Huy có thực sự thân nhau hay không. Ở thôn quê thật có lắm trò. Bọn tôi vác cần câu đi câu cá lòng tong, trèo lên cây trứng cá cạnh bờ ao và vo lá dưà làm kèn thoểi toe toe ... Khi những cơn mưa bắt đầu trút xuống dày hơn là lại có thêm một trò dầm mưa bắt dế. Mẹ tôi có lần nửa đuà nửa thật:
- Bác giao thằng Ty cho mày đó nghe Huy!
Thế là anh chàng kiêm luôn chức gia sư khó thương nhất của tôi!
Một hôm tôi chợt phát hiện ra trên khuôn mặt Huy vắng đi nụ cười quen thuộc. Anh chàng im lặng ngồi thổi kèn lá toe toe. Khuôn mặt này thật lạ lùng với tôi, và qả thật nó chẳng hợp với Huy chút nào. Trông như mặt chú hề lúc buồn! Tôi bứt rứt ngồi im, cố phát hiện ra nguyên nhân. Tiếng kèn lá cứ toe toe mãi bên tai làm tôi phát khùng. Tôi giật cái kèn ra khỏi tay Huy và vứt xuống ao:
- Chẳng có mống nào chịu nghe tiếng kèn của Huy nữa đâu. Nào, nói đi, cái gì vậy?
Giọng Huy xuội lơ:
- Mai ta trở về Sài Gòn. Hết hè rồi!
Tôi giật mình. Quả tình tôi ... Đã hết hè rồi sao? Tôi hít một hơi dài và lấy bộ thật nghiêm trang:
- Ừm ... thì Huy về ... Thôi nào, lấy phong độ lại đi. Mặt Huy mà buồn thì ...
- Chắc là về rồi đây ta sẽ... nhớ ở đây lắm!
Tôi trợn tròn mắt lên:
- Cuội ...
Hai ngón tay lại giơ thẳng lên trời theo hình chữ V: - Cuội bà bắn!
Kỉnh lại đến rủ tôi đi khai giảng đầu năm. Qua ba tháng dài không gặp bây giờ trông Kỉnh khác hẳn đi. Vẫn lúc đi bên phải và lúc về bên trái, nhưng bây giờ trong im lặng của Kỉnh có điềm tỉnh của một người lớn. Tôi biết, sách vở đã làm Kỉnh chững chạc thêm, chắc hẳn trong ba tháng hè anh đã chúi mũi suốt ngày vào mấy cuốn đề thi. Tôi nhại lại câu thơ Hàn Mạc Tử:
"Kỉnh giờ lớn quá nhận không ra".
Kỉnh cười hiền khô:
- Bộ Ty tưởng Ty không lớn sao?
Tôi nhìn Kỉnh nghi ngờ: Bộ tôi lớn thật ư?
Con đường đến trường sáng muà thu thật đẹp. Tôi lơ mơ ngắm những cánh đồng xanh rì chạy tít tắp ra khỏi tầm mắt, và đột nhiên sực nhớ ra:
- Ỡ ... bộ hồi bế giảng năm rồi Kỉnh định đưa gì cho Ty hả?
Kỉnh quay mặt đi:
- Không chẳng có gì.
Kỉnh ít nói giờ lại ít nói hơn. Mọi người đều chấp nhận điều đó như chuyện bình thường. Một đưá miệng chóp chép tối ngày thì đưá kia phải bù lại chứ sao! Chỉ có mẹ tôi thôi. Đôi khi dường như bà cảm thấy có một cái gì đó - ừm - bất bình thường. Mấy lần bà im lặng ngồi nhìn tôi rồi nói:
- Sao ... thằng Kỉnh ít nói quá vậy con?
Thực tình tôi chẳng thích lắm chuyện động chạm đến tính khí bạn bè tôi. Tôi nhún vai cười:
- Đó là ý trời!
Ừ phải, đó đúng là ý trời, nên chúng tôi chẳng bao giờ có chuyện để cãi vả nhau, hay đúng hơn, Kỉnh chưa bao giờ buồn cãi lại tôi. Kỉnh hiền quá. Chúng tôi lại đi cùng nhau suốt mỘt năm mười hai như một đôi bạn thân trước mắt mọi người. Thế nhưng vẫn có đôi lúc tôi lại tự hỏi không biết tôi và Kỉnh có thực sự thân nhau không?
Kỉnh lại im lắng đi bên trái tôi. Nắng trưa chớm hè gay gắt. Hôm nay là ngày bế giảng năm học cuối cùng của tôi. Năm nay muà phượng trổ muộn hơn mọi năm. Tán lá trên cây phượng nhà bà Bảy vẫn xam um. Tôi tắc lưỡi:
- Nhanh thiệt Kỉnh hả. Mới đây mà đã một năm rồi. Nhớ ngày bế giảng năm rồi ...
Kỉnh im lặng. Anh lúng túng rút từ túi áo ra một mẩu giấy gấp tư:
- ... Cho Ty cái này.
Tôi nhìn theo dáng Kỉnh đi khuất dần sau rặng râm bụt, kinh ngạc đến không mở miệng ra được. Cái gì kỳ vậy? Kỉnh đâu phải con người của những trò này?
Tàng trứng cá cạnh ao nhà mát rượi, nhưng điều đó là thứ yếu. Tôi chỉ cần một chỗ thật yên tĩnh và không ai dòm ngó để tự do nghiên cứu mẩu giấy của Kỉnh:
Ty ơi,
Hôm lễ bế giảng năm rồi đó, Ty nhớ không, tôi đã định nhờ Ty viết ít dòng vào quyển lưu bút dùm tôị Để ít ra trong ba tháng hè tôi còn có một cái gì đó... Vậy mà ....
Ty biết đó, Ty có nhiều bạn bè. Nhưng tôi chỉ có Ty thôi. Vì vậy ... mà thôi. Hôm đó về tôi suy nghĩ lại rồi. Tất cả những trò lưu bút, lưu niệm này đều vớ vẩn đối với Ty, phải không?
Thế nhưng với một con bướm phượng ... Ty làm dùm tôi một con thật đẹp nha? Kể từ hôm nay... Tôi biết khó mà còn cơ hội để gặp nhau thoải mái như những ngày qua. Một con bướm phượng sẽ nhắc tôi về những ngày tháng bên phải - buổi sáng và bên trái buổi trưa cùng Ty. Hưá nha Ty?
Kỉnh
Tôi ngồi ngẩn tò te cố sắp xếp những ý nghĩ trong đầu lại, nhưng vô hiệu quả. Hoá ra Kỉnh không đơn điệu và "hiền quá" như tôi tưởng. Tôi bối rối gõ gõ đầu mẫu giấy vào lòng bàn tay, và sực nhớ đến ước mong một con bướm phượng của Kỉnh. Năm nay phượng trổ bông muộn. Tất cả các tán phượng trong xóm đều vẫn xanh um. Làm sao bây giờ?
Khuôn mặt trẻ con và đám tóc bù xù nhuốm đầy bụi đỏ ló lên khỏi chạc cây trứng cá, như trong mơ. Tôi dụi dụi mắt. Á ... Huy thật ư?
- Ê! Tôi hét lên rồi bổ nhào về phía anh ta. Huy cười:
- Coi chừng rớt xuống đất dập mũi bây giờ!
Huy bây giờ gầy nhom và đen thui. Chỉ có nụ cười là không đổi. Tươi rói.
Tôi không biết tại sao hôm đó tôi lại có thể nói nhiều đến thế. Suốt cả chín tháng ròng chứ ít sao? Khi dừng lại để thở, tôi phát hiện ra nãy giờ một cánh tay của Huy cứ giấu ra sau lưng.
- Mỏi không? Tôi đâm ngang.
- Miệng hả? Đâu có mỏi. Nãy giờ ta đã nói gì đâu!
Tôi phẩY tay:
- Không phải. Cái tay cứ bị bẻ cúp ra đằng sau lưng đó!
Huy cười. Mắt anh chàng lóe lên một tia tinh quái:
- Đố Ty biết sau lưng ta có gì?
Tôi cười nịnh:
- Thôi thân quá mà... Xí muội mận chứ gì?
Huy xoè tay ra. Một chùm phượng đỏ rực lên trước mắt tôi như một chùm lửa nhỏ. Thật-quá-sức-tưởng-tượng! Tôi líu lưỡi:
- Huy... Huy kiếm đâu ra... hay vậy?
Huy chìa ra cái khủy tay rướm máu chưa kịp bôi thuốc:
- Ban nãy về ngang xóm trên thấy trên cây có độc một chùm này - Huy nghiêng đầu sang tôi - Không dưng nó làm ta nhớ quá. Đúng một năm rồi!
Tôi chúi mũi vào chùm phượng. Một hai ba bốn... sáu cánh, tất cả, cộng một cánh đốm chấm trắng nữa là bảy. Tuyệt vời! Tôi buột miệng:
- Vậy là được rồi!
- Gì được?
- Chùm phượng này nè. Sáu cánh đỏ được một bướm kép ba - cái cánh chấm trắng xẻ đôi chia đều ra làm cánh phụ... Thế nào Kỉnh cũng thích lắm!
-... Kỉnh?
- Bạn Ty đó. Ty tưởng hắn đơn điệu lắm nhe... ờ, mà hắn cũng hiền lắm nữa... Ủa mà, không phải - Tôi phẩy tay, bực cho cái lối ăn nói không ra đầu đũa chi của mình - Mà Huy biết hôn ....
Nụ cười trên mặt Huy vụt tắt. Tôi lúng túng im bặt và nhìn chăm chăm vào đôi mắt Huy. Không dưng chúng làm tôi sợ... Ê, đừng nhìn tôi cái kiểu như thế chứ. Không còn cái vẻ chú hề buồn thuở nào trên khuôn mặt Huy lúc vắng nụ cười. Bây giờ nó nhuốm vẻ mặt của một ông kẹ.
- Đó. Huy dúi chùm lửa nhỏ vào tay tôi: - Ty mang về mà ép bướm kép đi... Ừ, để làm vui lòng cái anh chàng Kỉnh gì đó của Ty đi!
Dáng Huy lêu đêu và buồn bã. Tôi ngồi im cố nắm bắt lại vấn đề trong cái đầu rối rắm đầy sự kiện. Chùm phượng không ai giữ rơi tỏm xuống ao và lập tức bị bao lại bởi một bầy lòng tong ranh ma. Tôi vò vò mẩu thư Kỉnh trong tay. Cái gì kỳ vậy? Tôi ngồi thừ người ra. Vậy là sao? Tự dưng Huy giận dữ với tôi quá vậy chứ?
Rồi một cái gì đó lóe lên trong đầu tối tăm của tôi. Tôi vội cho ngón tay vào miệng và ngậm lại. Trời ơi, sao tôi có thể ngu ngốc đến thế? Tôi lăng xăng xoay ngang xoay dọc trên cái chạc cây trứng cá. Phải làm gì đây? Cái gì bây giờ?
Chùm phượng của tôi đang bập bềnh trên mặt nước. Tôi cuống quýt tụt xuống chạc cây và nhào xuống ao, lính quýnh giành giật nó lại từ lũ lòng tong háu đói. Rồi tôi rũ nước cho kỳ ráo từ những cái cánh đỏ rực nhỏ nhoi, không nhận ra những giọt nước mắt đang ràn ruạ trên má tôi. Rồi tôi băng ngang hàng rào dâm bụt nhà bà Bảy. Huy ơi Huy ơi! Tôi gào thầm trong lòng. Tôi thực sự chẳng biết sẽ nói gì với Huy đây, nhưng nhất định tôi sẽ nói...
Lê Đỗ Quỳnh Hương
© 2009, Maylan.Net